Friday, September 22, 2017

Bí quyết giúp bạn đọc thêm sách mỗi năm

http://baomai.blogspot.com/
Người London điển hình mất trung bình 6 giờ 10 phút mỗi tuần để đi làm.

Với thời gian đi làm hàng ngày, bạn có thể đọc hàng chục cuốn sách mỗi năm. Pádraig Belton đặt câu hỏi: liệu có một thời gian đi làm trung bình hoàn hảo không?

Trong vài thập kỷ qua, thời gian đi làm đã tăng đột ngột ở phần lớn các thành phố lớn. Khi giá bất động sản ở phía trong thành phố tăng lên thì nhiều người chuyển ra sống ở ngoại vi vì giá thuê nhà thấp hơn, tuy nhiên họ mất nhiều thời gian đi làm hơn. Thí dụ, số người Anh mất 2 tiếng một ngày để đi làm đã tăng 72% trong một thập kỷ, theo một nghiên cứu năm 2015.

Thực vậy, những nghiên cứu gần đây nhất cho thấy người London điển hình mất trung bình 6 giờ 10 phút mỗi tuần để đi làm, trong khi con số này ở người New York nhiều hơn một chút, 6 giờ và 18 phút.

http://baomai.blogspot.com/

Trong khi đó, thế hệ thiên niên kỷ (khoảng 25-35 tuổi) sẵn sàng đọc hơn là các đồng nghiệp lớn tuổi. Theo một nghiên cứu của Pew, 72% độc giả Mỹ từ 18-29 tuổi đã đọc một cuốn sách trong năm qua, nhiều hơn bất kỳ nhóm tuổi khác. Đồng thời, 1/3 số người mua sách dưới 44 tuổi muốn dành ít thời gian hơn cho việc đọc trên các thiết bị điện tử, theo hãng Codex Group, chuyên nghiên cứu đối về độc giả. Doanh số bán sách đã tăng trong 3 năm qua, trước đó là thời gian đình trệ.

http://baomai.blogspot.com/

Các nhà xuất bản nhận thức rõ về cả hai xu hướng này, và đang tích cực đáp ứng việc 'đọc sách khi đi làm'. 

Penguin đã bắt đầu xuất bản các sách khổ nhỏ bỏ túi để mang theo cho gọn, Philippe Cowburn, người phát ngôn của hãng, nói. Cũng vậy, nhà in Oxford University Press đã cho ra một tuyển tập các sách khoảng 35.000 từ, có các đoạn văn được định dạng thích ứng để bạn dễ tìm lại chỗ đang đọc dở giữa chừng.

Khi thời gian đi làm lâu hơn và những giới trẻ đọc sách nhiều hơn, việc đó làm các nhà xuất bản sách bắt đầu chú ý.

http://baomai.blogspot.com/

Nếu ta cho rằng một người trung bình đọc khoảng 300 từ một phút thì trong 6 tiếng đi làm một tuần bạn có thể đọc 108.000 từ mà vẫn còn đủ thời gian để kiểm tra và cập nhật Twitter của mình. Đó là số từ để đọc các cuốn sách như Đồi Cao Gió Hú, Chuyến Phiêu Lưu Của Gulliver, Harry Potter và Người Tù ở Azkaban. Tất nhiên, đó là với giả thuyết bạn đang đi trên phương tiện giao thông công cộng và có chỗ chống khuỷu tay để xem sách. Những người lái xe không làm được điều đó trừ khi họ nghe sách đọc tự động.

Ngay cả những chuyến đi làm ngắn cũng có thể giúp ta đọc được nhiều hơn. Vì vậy những cách đọc tốt nhất và những điều tốt nhất để đọc, thích ứng với thời gian đi làm riêng của bạn là gì?

15 phút hoặc ít hơn

http://baomai.blogspot.com/
Nếu bạn có 15 phút trên phương tiện giao thông công cộng theo một chiều, bạn có thể đọc 2.160.000 từ một năm

Thơ là phù hợp với một chuyến đi làm ngắn, giáo sư Wiebo Brouwer, nhà tâm lý học thần kinh tại Đại học Groningen, Hà Lan, nói. Ông nói những chuyến đi ngắn là phù hợp để đọc "những bài viết ngắn như các mẩu tin hoặc thơ ngắn."

"Hoàn tất một đoạn văn ngắn như vậy tạo cho ta một khoảng thời gian sau đó, hoặc để đọc một mục ngắn để chuẩn bị chuyển tải, hoặc để bắt đầu nói chuyện," ông nói.

Một lựa chọn nữa là truyện hư cấu ngắn. Các truyện khoảng 1.000 từ hoặc ít hơn là phù hợp cho các chuyến đi tàu với một hoặc 2 điểm đỗ, tác giả truyện ngắn Adam Trodd người Ailen, nói. Một cuốn sách tốt để bắt đầu thử là 'Sleep is a Beautiful Color', một tuyển tập ra mắt tháng 6 năm nay, trong lễ kỷ niệm Ngày Của Truyện Ngắn.

Đối với các bài đọc ngắn khác, các nhà xuất bản đang in những cuốn sách súc tích với các trích đoạn từ các tác phẩm dài, như loạt bài 'Great Ideas' của nhà xuất bản Penguin, hoặc các chủ đề khái quát ngắn, chẳng hạn như Kiến Thức Thiết Yếu của nhà in MIT và các Cách Dùng Công Cụ & Vật Tư của nhà in Bloomsbury.

30 phút hoặc ít hơn

http://baomai.blogspot.com/
Nếu bạn có 30 phút trên phương tiện giao thông công cộng theo một chiều, bạn có thể đọc 4.320.000 từ một năm

Đối với các chuyến đi 30 phút, các bộ sưu tập truyện ngắn là lý tưởng. Joseph Kennedy, phó chủ nhiệm cửa hàng sách của Nhà Xuất Bản Đại Học Oxford đề xuất tác giả Anton Chekhov và Katherine Mansfield là thí dụ về các bậc thày của thể loại này, và Lorrie Moore, là thí dụ bậc thầy mới.

"Cá nhân tôi thích những câu chuyện kết nối với nhau hơn," Nhà xuất bản sách Meike Ziervogel, người điều hành Peirene Press ở London nói. Bà giới thiệu cuốn 'Breach' của Olumide Popoola và Annie Holmes, cuốn 'Beggar Maid' của Alice Monroe, 'All That Man Is' của David Szalay.

Cũng phù hợp với thể loại này là 'Các truyện Canterbury', 'The Decameron', và 'Một Nghìn Lẻ Một Đêm', tất cả đều là những bộ sưu tập truyện cuối thời trung cổ được đặt trong bối cảnh riêng, mỗi truyện dành cho một lần đọc riêng biệt.

Cuốn sách 'Các Bài Giới Thiệu Rất Ngắn' của nhà xuất bản OUP có thể là hoàn hảo cho chuyến đi, thí dụ như từ Ealing đến Chancery Lane, hoặc từ Brooklyn đến Midtown Manhattan hoặc các chuyến đi khác khoảng nửa giờ, nhà xuất bản Luciana O'Flaherty nói.

Bà khuyên đọc những chuyện có thật vào buổi sáng và những chuyện hư cấu vào buổi tối. Đối với những người mới đến London, bà gợi ý bắt đầu từ những chuyển cổ theo dọc theo tuyến đường đi làm của bạn. "Đọc về những người sao Hỏa xâm lược Surrey nếu bạn đến từ Richmond. Hoặc 'The Mark on the Wall' của Virginia Woolf, là những câu chuyện ngắn về London," bà nói.

45 phút hoặc ít hơn

http://baomai.blogspot.com/
Nếu bạn có 45 phút trên phương tiện giao thông công cộng theo một chiều, bạn có thể đọc 4.480.000 từ một năm

Đối với thời gian ngồi tàu lâu như vậy thì tiểu thuyết nối tiếp là thực sự thích hợp. Những cuốn sách như 'Pickwick Papers' của Dickens (là hiện tượng thực sự đầu tiên trong xuất bản) được chia thành từng phần, trong trường hợp của Pickwick là 19 phần, do vậy đọc từng đoạn một là ta quay trở lại với nguồn gốc của nó.

'The Moonstone' của Wilkie Collins, cuốn tiểu thuyết trinh thám đầy đủ đầu tiên, cũng được Charles Dickens phân theo kỳ trong một tạp chí 'All the Year Round' mà ông là chủ biên.

'Ba Người Lính Ngự Lâm' cũng được in thành từng kỳ trong một tờ báo. Các tiểu thuyết 'Chân Dung Một Phụ Nữ" và 'Các Ngài Đại Sứ' của Henry James, cũng như 'Túp Lều Chú Tôm' của Harriet Beecher Stowe, cũng được in thành kỳ.

Các cuốn tiểu thuyết dạng thư (ở dạng thư hay nhật ký) cũng phù hợp với những chuyến đi 45 phút, thí dụ cuốn 'Dracula' và 'Clarissa' của Samuel Richardson, hay gần đây là cuốn 'Hổ Trắng' của Aravind Adiga.

60 phút trở lên

http://baomai.blogspot.com/
Nếu bạn có 60 phút trên phương tiện giao thông công cộng theo một chiều, bạn có thể đọc 8.640.000 từ một năm.

Bạn may mắn đấy, các chuyến đi tàu lâu như vậy cho phép bạn chìm đắm trong các tác phẩm dài hơi hơn. "Khi bắt đầu một cuốn tiểu thuyết mới, ta cần phải đọc nhiều để tích lũy bối cảnh câu chuyện để hiểu và đánh giá hết những yếu tố rời rạc của câu chuyện, và ở các chuyến đi ngắn thì việc tích lũy nói trên sẽ không hoàn chỉnh," giáo sư Brouwer nói.

Chìm sâu vào và ra khỏi một cuốn tiểu thuyết trong một chuyến đi ngắn, thì một "người đi tàu có thể thấy sự thất vọng khi bị rứt ra khỏi câu chuyện là tồi tệ hơn là cái lợi của việc học được hơn một chút ở những sự việc được mô tả trong cuốn tiểu thuyết," ông nói.

Với thời gian được đọc dài này thì những cuốn tiểu thuyết gần đây đoạt các giải chính sẽ xuất hiện, như cuốn đoạt giải 2016 Booker 'The Sellout'của Paul Beatty, hoặc cuốn đoạt giải 2015, 'A Brief History of Seven Killings' của Marlon James.

Để mạnh dạn bước vào thể loại này, hãy tra cứu một danh sách được sắp xếp chu đáo, như '100 tiểu thuyết ưa thích của người quản lý thư viện' (cuốn 'Niềm kiêu hãnh và thành kiến' đứng hàng đầu), '100 tiểu thuyết hay nhất của thế kỷ 20' (Ulysses) của Thư Viện Hiện Đại, hoặc '100 tác phẩm hàng đầu trong văn học thế giới' (Don Quixote) của Câu Lạc Bộ Sách Na Uy.

Sự tập luyện giúp ta hoàn hảo hơn

Tập trung vào việc đọc sách trên tàu trong những chuyến đi ngắn có nghĩa là học cách bỏ qua một số nhân tố gây chú ý, như những người xung quanh hoặc toa tàu bị nóng, và tập trung vào công việc đang làm, tiến sĩ Tade Thompson, nhà tư vấn tâm thần và nhà văn người Anh, nói.

"Làm việc này dễ dàng sẽ giúp ta tạo một thói quen," Tiến sĩ Thompson nói. Sự cam kết, sự nhất quán, và sự đều đặn giúp tạo thuận lợi cho các đường mòn trong não có liên quan với việc được sách, ông nói. Do vậy hãy tiếp tục làm việc này, và bạn sẽ thấy tốt hơn.

Với một chút rèn luyện, bạn không lường được đâu, việc ngồi tàu đi làm có thể trở thành thời gian trong ngày mà bạn mong đợi nhất.




Pádraig Belton

http://baomai.blogspot.com/

Căn hầm bí ẩn đằng sau khuôn mặt của 4 tổng thống ...
Hội chứng “ Ngồi Lê Đôi Mách”
An Sinh hay ăn xin xã hội ?
Chính phủ CSVN nói gì về phim 'The Vietnam War'?
Hủ tíu gõ
Vì sao có người xem phim hài không cười?
Vì sao người Việt Nam CS vẫn sang Ba Lan?
Muốn nhìn thấu một người...
H1-B cam go hơn dưới chính quyền Trump
Hệ lụy từ diễn văn "đao to búa lớn" của Trump là g...
Thơ: "Lời Trăn Trối"
Thơ: "Giải mã ảnh cáo Hồ"
Donald J. Trump: "Bài diễn văn tuyệt vời"
Ngày mai chắc gì còn gặp lại !
Thư gửi : Ông Hữu Thỉnh, Hội Nhà Văn Hà Nội
Tường Linh và lời từ biệt ‘Gặp Trên Đường Về’
Thấy gì từ phim The Vietnam War tập 1 ?
Công trình "cố đô Huế thu nhỏ"
Bác Minh không phải là Hồ Hẹ?
Xưởng búp bê tình dục ở Mỹ

Căn hầm bí ẩn đằng sau khuôn mặt của 4 tổng thống Mỹ

http://baomai.blogspot.com/
Chân dung 4 tổng thống trên núi Rushmore là một biểu tượng của Mỹ. Nhưng ít ai biết, đằng sau là 1 căn hầm chưa hoàn thành, vốn được dự định làm nơi lưu trữ những tài liệu quý giá.

Ngày 31/10/1941, sau 14 năm nỗ lực, tác phẩm điêu khắc gương mặt của bốn vị tổng thổng Mỹ - George Washington, Thomas Jefferson, Abraham Lincoln và Theodore Roosevelt trên mặt phía Đông Nam của núi Rushmore, cuối cùng đã hoàn thành.

http://baomai.blogspot.com/

Nhưng còn một công trình của nhà điêu khắc Đan Mạch – Mỹ Gutzon Borglum bị bỏ dở và vẫn luôn ẩn giấu đằng sau vầng trán vĩ đại của Lincoln.

http://baomai.blogspot.com/

Tạc vào vách đá granite vững chắc của một khe núi nhỏ phía sau bốn tổng thổng là một ngưỡng cửa cao 5,5 mét, tương tự lối dẫn vào ngôi mộ cổ của một pharaoh Ai Cập.

Trong bộ phim "Kho báu quốc gia: Cuốn sách tối mật", nhân vật của Nicholas Cage đã phát hiện lối vào thành phố huyền thoại bằng vàng bên trong một hang động ở núi Rushmore. Thực tế, không có căn hầm nào giàu có đến vậy ở đây.

http://baomai.blogspot.com/

Bất kỳ ai bước qua ngưỡng cửa sẽ tìm ra một căn phòng trống dài khoảng 23 mét, trần cao xấp xỉ 11 mét.

http://baomai.blogspot.com/

Những lỗ được tạo bởi búa khoan trên tường, vốn dùng để đặt thuốc nổ, tạo thành hiệu ứng tổ ong. Những con số màu đỏ, có lẽ do Borglum vẽ lên, đưa ra chỉ dẫn cho việc loại bỏ các tảng đá.

http://baomai.blogspot.com/

Borglum đã có kế hoạch cho căn hầm chưa hoàn thiện này. Ông tuyên bố ý nghĩa tác phẩm của mình không phải để cho thế hệ đương thời mà dành cho các nền văn minh tương lai và cả các du khách liên hành tinh sau hàng ngàn năm nữa.

Nhà điêu khắc đã viết: "Bạn có thể gửi một bức thư vào dịch vụ bưu chính thế giới mà không ghi địa chỉ hay ký tên, cũng như gửi ngọn núi được tạc khắc này vào lịch sử mà không xác định".

http://baomai.blogspot.com/

Ngày này, bạn dễ dàng nhận ra bốn gương mặt trên núi Rushmore, nhưng Borglum nghĩ rằng một ngày nào đó họ sẽ trở nên bí ẩn như Stonehenge. Ông than thở: "Mỗi nền văn minh thành công sẽ lãng quên thứ đi trước nó"

Kế hoạch ban đầu của nhà điêu khắc là một bia khắc khổng lồ có hình dạng Vùng đất mua Louisiana, liệt kê chín trong những sự kiện quan trọng nhất lịch sử nước Mỹ từ năm 1776 đến năm 1906.

http://baomai.blogspot.com/

Tuy nhiên, ngay cả với kích cỡ có tính thiên văn học nhất, cũng không dễ dàng đọc được các dòng chữ từ khoảng cách rất xa. Cuối cùng, người ta nhận thấy phần ngọn núi này cần thiết dành cho chân dung Lincoln.

Borglum bỏ những dòng chữ, thay vào đó là kế hoạch xây dựng một kho lưu trữ sâu trong lòng núi, cất giữ một số hiện vật và tài liệu quý giá nhất nước Mỹ, ví dụ như bản Tuyên ngôn Độc lập.

Ông đã hình dung đến một cầu thang lớn, dài gần 244 mét kéo lên núi Rushmore dẫn đến một căn hầm vinh quang có tên "Đại sảnh tài liệu".

http://baomai.blogspot.com/

Borglum đã viết: "Trong căn phòng này, những tài liệu mà chúng ta khao khát và những gì họ đã đạt được phải được thu thập.

Và trên các bức tường của căn phòng đó phải có một phần những tài liệu định nghĩa về nền cộng hòa của chúng ta; những thành phẩm của nó; hồ sơ quá trình mở rộng về phía Tây đến Thái Bình Dương; những vị tổng thống; cách các công trình tưởng niệm được xây và sự thành thực".

Du khách đến Đại sảnh tài liệu sẽ đi qua một cánh cửa kính lớn, trên đó đặt con đại bàng bằng đồng có sải cánh rộng 11,6 mét và dòng chữ "Bước tiến của nước Mỹ".

http://baomai.blogspot.com/

Một thập tự giá chỉ hướng sao Bắc Đẩu gắn trên trần nhà hình vòm, những trụ gạch trên tường miêu tả "chuyến phiêu lưu của nhân loại thám hiểm và chiếm lĩnh thế giới phía Tây".

Ngoài ra còn một bản khắc được viết bởi John Edward Bradley, người đã chiến thắng một cuộc thi quốc gia, sẽ kể chi tiết lịch sử nước Mỹ từ thời điểm thành lập đến khi xây dựng kênh đào Panama.

Những tủ bằng đồng và kính trong các hốc của căn hầm kích thước 24 x 37 mét sẽ giữ các tài liệu như Hiến pháp Mỹ. Sẽ có cả tượng bán thân của hơn 20 người Mỹ nổi tiếng, từ Benjamin Franklin, John Hancock đến Alexander Graham Bell và anh em nhà Wright.

http://baomai.blogspot.com/

Tháng 7/1938, công nhân bắt đầu cắt đá trên vách phía bắc của một khe núi nhỏ bị che khuất bởi những gương mặt tổng thống, để xây dựng thánh địa nước Mỹ của Borglum.

http://baomai.blogspot.com/

Tuy nhiên, sau một năm thi công, chính phủ liên bang đã thắt chặt ngân sách, bao gồm tất cả chi phí xây dựng tượng đài, và yêu cầu Borglum ngừng xây dựng Đại sảnh tài liệu, tập trung toàn bộ trí lực vào hoàn thiện chân dung các tổng thống


http://baomai.blogspot.com/

Tháng 3/1941 nhà điêu khắc Gutzon Borglum qua đời ở tuổi 73.

Con trai ông là Lincoln kế tục chỉ đạo nỗ lực để hoàn thành tượng bốn vị tổng thống. Đài tưởng niệm quốc gia Rushmore được coi như đã hoàn thiện, mặc dù công trình cuối cùng của Borglum – Đại sảnh tài liệu vẫn bỏ dở.

Niềm hy vọng của Borglum về căn hầm này ít nhất được thực hiện một phần vào ngày 9/8/1998. Bốn thế hệ của gia đình ông đã tập hợp trong căn hầm 16 bản sứ các văn bản như Tuyên ngôn Độc lập, tiểu sử nhà điêu khắc và công trình chính của ông, lịch sử xây dựng đài tưởng niệm và Hợp chúng quốc Hoa Kỳ.

http://baomai.blogspot.com/

Tất cả được đặt trong một hộp gỗ tếch và phủ titanium, được chôn xuống đất và đặt dưới một tấm đá granite đen nặng 545 kg có trích dẫn câu nói của Borglum năm 1930, khi hoàn thành phần tượng Washington.

Con gái của Borglum, bà Mary Ellis nói: "Đó là sự kết thúc của công trình sáng tạo trên núi Rushmore như cha tôi từng thấy".

http://baomai.blogspot.com/

Là một phần của đài tưởng niệm nổi tiếng, nhưng ít người có thể nhìn thấy nó. Xuất phát từ an toàn và lo ngại an ninh, du khách bị cấm leo núi để đến thăm căn hầm còn dang dở này.




Mỹ Huyền

http://baomai.blogspot.com/ 
Hội chứng “ Ngồi Lê Đôi Mách”
An Sinh hay ăn xin xã hội ?
Chính phủ CSVN nói gì về phim 'The Vietnam War'?
Hủ tíu gõ
Vì sao có người xem phim hài không cười?
Vì sao người Việt Nam CS vẫn sang Ba Lan?
Muốn nhìn thấu một người...
H1-B cam go hơn dưới chính quyền Trump
Hệ lụy từ diễn văn "đao to búa lớn" của Trump là g...
Thơ: "Lời Trăn Trối"
Thơ: "Giải mã ảnh cáo Hồ"
Donald J. Trump: "Bài diễn văn tuyệt vời"
Ngày mai chắc gì còn gặp lại !
Thư gửi : Ông Hữu Thỉnh, Hội Nhà Văn Hà Nội
Tường Linh và lời từ biệt ‘Gặp Trên Đường Về’
Thấy gì từ phim The Vietnam War tập 1 ?
Công trình "cố đô Huế thu nhỏ"
Bác Minh không phải là Hồ Hẹ?
Xưởng búp bê tình dục ở Mỹ
Ngày Giới Trẻ Thế Giới & Đứng dậy lên đi

Hội chứng “ Ngồi Lê Đôi Mách”

https://baomai.blogspot.com/

Sách Thần Y Hoang Đường Cổ Bản có ghi vắn tắt về Hội chứng như sau:” Đây là chứng bệnh của người ướt miệng, mỏng môi, lưỡi không xương. Khi hớt lẻo thì mắt la mày lét, ngó trước ngó sau với nhiều tà ý; xì xào to nhỏ vào tai người nghe. Khi dối trá tới cao độ thì tim đập nhanh, hơi thở rộn ràng, cặp mắt láo liên gian dối. Dối riết thành kinh niên, bất trị. Trưởng Lão Danh Y đề nghị phương thuốc “Á Khẩu Liệt Dương Hoàn” hoặc “để y dối mãi thành điên cho rồi”.

https://baomai.blogspot.com/

Con người đang sống vào thời đại với kỹ thuật truyền thông nhanh và mạnh nhưng sự giao tế giữa người với người có vẻ ít phần tình cảm. Bi kịch xã hội dường như khuyến khích những lời nói làm tổn thương người khác. 

Trên diễn đàn công luận, những mẩu chuyện tào lao không có xuất xứ được nhiều người để ý. Đến nỗi một cựu Giám Đốc Báo chí Bạch Cung phải lên tiếng rằng “ Không ai tin lời nói của phát ngôn viên chính thức nhưng mọi người đều tin nguồn tin đưa ra từ kẻ không tên”
Có ý kiến cho rằng gossip không những đã trở thành một sinh hoạt của con người mà lại còn là một món hàng có giá. Truyền thanh, báo chí, truyền hình và ngay cả trên internet đã có biết bao nhiêu gossip đủ loại, thực giả về mọi người, từ những danh nhân tới người không tên tuổi. Và ai cùng tò mò muốn nghe, muốn đọc. Rồi tự do “mao tôn cương”. Với các cụ ta thì “miếng trầu là đầu câu chuyện”. Ngày nay thì trước khi bàn chuyện doanh thương, quốc gia đại sự, thiên hạ có mươi phút mách lẻo chuyện người.

https://baomai.blogspot.com/ 

Giám Đốc Irvin Kassof của tổ chức Words Can Heal cho hay Mách Lẻo làm tổn thương cả triệu người Mỹ mỗi tuần lễ. Tổ chức này hiện đang quảng bá một chiến dịch để giảm lạm dụng ngôn từ, cải thiện dân chủ, tạo sự tương kính giữa người với người và mang lại uy tín cho đất nước.

Theo kết quả thăm dò ý kiến của Luntz/Lazlo cho tổ chức Words Can Heal ngày 17-21 tháng 8 năm 2001 thì: 117 triệu người Mỹ nghe hoặc chia sẻ gossip về người khác ít nhất một hoặc hai lần trong tuần; 51 triệu nhận là nói điều không hay sau lưng người khác một-hai /tuần; 63 triệu người cho hay người khác nói xấu về mình một-hai lần /tuần; 68% nói gossip là một vấn nạn tại trường học; 79% tại nơi làm việc; 80% trong chính trường; 84% trong tin tức truyền thông.

Đọc lại Luân Lý Giáo Khoa Thư thấy câu chuyện đáng suy gẫm sau đây:

https://baomai.blogspot.com/

“Anh Nhị nghỉ học một ngày. Hôm sau đến trường nói dối thầy rằng: “Hôm qua con sốt, không đi học được”. Nghiêm ngồi ở cuối lớp, muốn làm cho Nhị phải phạt, đứng dậy mách rằng:” Thưa thầy, anh Nhị nói dối đấy ạ, hôm qua con trông thấy anh ấy đi câu với một người nữa ở ngoài bờ sông.”

Thầy giáo ngoảnh lại mắng Nghiêm rằng:

“ Tao có hỏi mày đâu, mà mày nói? Thằng Nhị nói dối, có tội đã đành, nhưng mày mách lẻo như thế thì mày là đứa vô hạnh”.

Cả lớp nhìn Nghiêm ra dáng khinh bỉ lắm. Nghiêm thẹn đỏ mặt, cúi gầm đầu xuống”.

Tác giả kết luận: “Đứa trẻ hay mách lẻo làm cho anh em bạn phải phạt là đứa trẻ bụng dạ hèn mạt, làm điều đáng khinh bỉ. Ta không nên mách lẻo”.

Đó là bài học đời xưa, bên ta. 

Mới đây, bên Mỹ, đọc trong tạp chí The Oprah Magazine, thấy người nghệ sĩ tài danh Oprah Winfrey có tâm sự rằng:

“ Bản thân tôi đã biết những lời nói tiêu cực đó có hại như thế nào. Ngay từ khi mới vào nghề, các báo lá cải đã bắt đầu tung ra vô số điều không thực về tôi. Tôi choáng váng và cảm thấy bị ngộ nhận quá nhiều. Và tôi đã hoang phí nhiều sức lực để lo nghĩ rằng không hiểu mọi người có tin ở những điều mách lẻo đó không. Tại sao họ lại có thể in những lời lẽ vu vơ như vậy nhỉ? Tôi phải tự chiến đấu lắm mới không kêu từng người để phân trần và bào chữa. Đó là trước khi tôi ý thức được điều mà bây giờ tôi hiểu. Khi kẻ nào đó tung tin thất thiệt về bạn, xin hãy quên nó đi, đừng sa vào cạm bẫy. Dù dưới hình thức một tin đồn lan truyền mọi nơi hoặc một bàn tán phàn nàn của bạn bè, lời thêu dệt đều phản ảnh sự bất an của người khởi sự loan tin.

https://baomai.blogspot.com/

Khi nói xấu sau lưng một người nào đó là họ muốn tỏ rằng họ mạnh nhưng thực ra thì họ yếu kém, không giá trị, không có can đảm nói sự thực. Mách lẻo cũng nói lên cho bản thân đương sự và cho người khác biết họ là người không đáng tin cậy. Gossip có nghĩa là đã không có can đảm nói thẳng với người mà họ muốn thảo luận mà quay ra mách lẻo để hạ giá trị người ta, điều mà Jules Feiffer gọi là đã phạm một tội sát nhân nhẹ. Nói rõ ra, mách lẻo là một vụ giết người do một kẻ hèn nhát thực hiện. Chúng ta sống trong một nếp sống đầy những điều thêu dệt. Hôm nay anh ta mặc quần áo mầu gì; cô đó hẹn hò với kép nào; ai mới đây được nhắc nhở vì quá lăng nhăng tình ái. 

Chuyện gì sẽ xẩy ra nếu ta tạo ra một gia đình , một quan hệ bạn bè, một đời sống không mách lẻo chen vào?! Chúng ta sẽ rất ngạc nhiên thấy rằng ta sẽ có biết bao nhiêu thì giờ để làm nhiều việc ích lợi, quan trọng khác thay vì làm hại người ta. Sẽ có tràn đầy gia đình ta với những chân tình mà bạn bè muốn tới và ở lại với ta mấy ngày. Và ta cũng nhớ rằng nếu lời nói có thể hủy hoại thì cũng có sức mạnh hàn gắn”

https://baomai.blogspot.com/

Và Opral đã làm theo lời khuyên của người bạn Maya Angelou: “Tôi tin là những lời nói xấu đều có một sức mạnh và nếu bạn để chúng xâm nhập vào gia đình bạn , trong tâm trí bạn, trong đời sống bạn, chúng sẽ thao túng bạn. Những lời nói tiêu cực đó sẽ ngấm vào đồ đạc bàn ghế nhà bạn rồi vào da thịt bạn. Chúng là những liều thuốc độc” 

Vậy mách lẻo là gì mà ác hại thế nhỉ?!

Theo tự điển Việt Nam, Mách là nói cho người khác biết điều gì; Lẻo có nghĩa nhanh mồm miệng nhưng không thật. Mách lẻo là nói hoặc bàn tán chuyện riêng tư của người khác với người này người nọ, gây nghi kị mất đoàn kết.

Ý kiến chung cho mách lẻo là nói bất cứ điều tiêu cực, đúng hoặc sai của một người cho người khác nghe. Nhiều người nghĩ khi nói tốt về người nào đó thì cũng tốt đi.. Nói như vậy thì hợp pháp và không sao nhưng vẫn là ngồi lê mách lẻo và không đúng quy tắc xử thế.

https://baomai.blogspot.com/

Theo Lisa Kirk, người mách lẻo chuyên môn đưa chuyện người khác; kẻ vô duyên chỉ nói về mình; người lịch duyệt thì nói nhiều về bạn.

Jack Canfield, tác giả loạt sách The Chicken Soup for the Soul góp ý“ Bằng cách nghĩ và nói tốt về người khác, mỗi chúng ta sẽ là vật xúc tác cho các cảm nghĩ tốt về mình, tăng niềm vui cho người và khích lệ sự hài hòa xã hội. Nhưng buồn thay, những lời tiêu cực về người khác, trước mặt hoặc sau lưng đều đưa tới sự băng hoại, sự mất vui, làm đau lòng mọi người. Dù lời hớt lẻo có là sự thực chăng nữa thì khi đi rêu rao, ta đã hạ phẩm giá của ta, của người và của tập thể”.

Cách ngôn Tây Ban Nha có câu “ ai mách lẻo với bạn thì họ cũng mách lẻo về bạn”

Trong Thánh kinh ta học được: “Nói sai sự thực có chủ ý làm hại thanh danh của người khác là kẻ mách lẻo- Thượng Đế rất buồn lòng đối với kẻ nói xấu sau lưng người khác”.- Psalms 101:5.

Và “Biết điều riêng tư dù đúng hay sai của một người mà vội vàng kể cho người khác nghe là kẻ ngồi lê đôi mách”-Proverbs 11:13.
Ngũ Giới là cơ bản đạo đức của người Phật tử với điều Bốn: Không Nói Dối, nói trái với sự thật để hại người, mưu cầu lợi cho mình. Người nói như thế là mất cả lòng nhân, không xứng đáng là một Phật tử.

Ấy vậy mà tại sao người ta hay lăng ba vi bộ đưa chuyện nhỉ?. Các nhà tâm lý, xã hội học và biết bao nhiêu sách báo đã tìm hiểu về chứng tật này, để coi tại sao hay lan truyền, tại sao có người thích nghe. Có người nói nó như là một thứ dầu bôi trơn các thành phần trong xã hội khi mọi người giao tế với nhau; hoặc vì thế nhân đều bận bịu không có thì giờ gặp nhau thì cũng tò mò muốn biết xem người kia ra sao, có gì mới lạ không.

Nói chung mục đích kẻ mách lẻo thường là:

https://baomai.blogspot.com/

Để chứng tỏ mình là người giao thiệp rộng, thành thạo mọi sự việc;
Để nâng cao vai trò của mình, hoặc lôi cuốn chú ý về mình;
Để mua ảnh hưởng tạo cảm tình gắn bó với người khác;
Để tỏ tài dí dỏm của mình về chuyện tào lao của người khác;
Để che đậy sự thiếu khả năng nói chuyện của mình;
Để biểu lộ sự tức giận và trả thù đối với một người;
Để gieo rắc nghi kỵ giữa mọi người, hy vọng mang phần lợi cho minh
Để lòe lại khi bị thất thế, uy hiếp;
Để giấu giếm sự mình ghét người đó; vì họ điên khùng -Proverbs 10:18; vì họ không có việc gì để làm-Timothy 5:13

Như một bệnh kinh niên, mách lẻo cũng đưa tới nhiều hậu quả xấu, cho nạn nhân. Và cho kẻ đưa tin.
Trong mách lẻo có sự bội ước, loan truyền ý tưởng có hại tới danh dự của người khác có thể đưa tới tan vỡ hạnh phúc gia đình, sự nghiệp, việc học của nạn nhân. Khi ta ngồi lê đôi mách là ta đã lấy đi cái quyền đáng lẽ được nói sự thực của người đó.

“Con người thường rất thích nghe chuyện thêu dệt, với cái vị ngọt và hậu quả cay đắng của nó. Những lời gossip giống như miếng trái cây ngon ngọt, nó đi lần vào nội tâm xâu nhất của con người”- Proverbs 18.8.

https://baomai.blogspot.com/

Có người tự hỏi nếu đời không có gossip thì tẻ nhạt biết mấy, sẽ nói gì với nhau bây giờ. Có người coi chúng như một thứ giải trí, đưa đà câu chuyện làm ăn. Nhưng nhiều khi cũng gây khó khăn giao tế, vì nghe một người nói xấu về người khác thì mình lại tự hỏi bao giờ đến lượt mình bị thêu dệt đây?!. Thế là giao tế trở thành dè dặt hơn.

Câu chuyện một bà nọ truyền lan bịa đặt về một người đàn ông. Khi biết rằng mình đã làm hại thanh danh người đó, nữ nhân xin lỗi và hứa làm bất cứ điều gì để bù đắp. Ông ta đưa cho bà một túi lông gà, bảo ra góc phố tung lông trong gió. Làm xong, nữ nhân hỏi như vậy đã đủ để tạ tội chưa. Sẽ đủ nếu bà lượm lại được hết lông. Chúng bay tứ tán khắp nơi, làm sao lượm lại được.

Thưa rằng: những lời bịa đặt của bà đã gây ra những thiệt hại không lấy lại được cho tôi. Chẳng khác gì những cái lông gà đã tung đi trong gió không sao nhặt lại được.

Muốn hóng chuyện người, hãy sẵn sàng khi ai đó mở đầu:

-Này bà có biết chuyện gì xẩy ra cho con Xuân không?!
-Mày có muốn nghe tin cuối cùng về vợ chồng con Bích không?
-Tao muốn hỏi ý kiến mày về vụ ông xếp lăng nhăng vơi cô Tình..
-Này, tớ chỉ nói cho cậu nghe thôi đấy nhé..

https://baomai.blogspot.com/

Mà không muốn nghe hoặc là nạn nhân thì cũng dễ thôi. Bản tính nhiều người là thích đưa chuyện. Nhưng nên nhớ rằng mọi sự việc đều có mặt trái mặt phải; rằng dù chỉ là một chi tiết nhỏ cũng đủ làm hại người khác; rằng mách lẻo thường bắt nguồn ở sự không cởi mở. Ai trong chúng ta chẳng có một số lỗi lầm lớn nhỏ nào đó. Nói cho nhau hay để thông cảm, rằng ta cũng chỉ là con người thì có thể giảm những soi mói, bâng quơ bóng gió về mình. Có người cho là cứ Gossip với God là thượng sách.

“Nếu thấy ai định nói lén về một người khác thì chẳng nên nghe” -Timothy 5:19
Tác giả ”Words that hurt, Words That Heal” Rabbi Joseph Teluskin : Gossip là một hình thức khủng bố bằng lời nói. Mà “ hủy hoại thanh danh của ai là phạm một tội sát nhân”. Cách hữu hiệu nhất để chứng tỏ điều đó là dối trá là đối diện với sự việc bằng việc làm của mình; chạy trốn có thể bị hiểu nhầm là điều đó có thực”.

Theo Mark Twain , “Cần hai người để làm tổn thương trái tim của ta: người lén lút nói xấu ta và người thuật lại hành động đó với ta”. 

Nếu có người hỏi có biết X nói gì về mình không, thì hãy can đảm trả lời: không biết và cũng không muốn nghe kể lại. Làm được như vậy thì không những đời ta thanh thản hơn mà cũng cho kẻ đó hay ta không muốn nghe chuyện thị phi tào lao. 

Cho đỡ bực mình. 
Và chờ Thượng Đế phán xét.




Bác sĩ Nguyễn Ý Đức

https://baomai.blogspot.com/ 

An Sinh hay ăn xin xã hội ?
Chính phủ CSVN nói gì về phim 'The Vietnam War'?
Hủ tíu gõ
Vì sao có người xem phim hài không cười?
Vì sao người Việt Nam CS vẫn sang Ba Lan?
Muốn nhìn thấu một người...
H1-B cam go hơn dưới chính quyền Trump
Hệ lụy từ diễn văn "đao to búa lớn" của Trump là g...
Thơ: "Lời Trăn Trối"
Thơ: "Giải mã ảnh cáo Hồ"
Donald J. Trump: "Bài diễn văn tuyệt vời"
Ngày mai chắc gì còn gặp lại !
Thư gửi : Ông Hữu Thỉnh, Hội Nhà Văn Hà Nội
Tường Linh và lời từ biệt ‘Gặp Trên Đường Về’
Thấy gì từ phim The Vietnam War tập 1 ?
Công trình "cố đô Huế thu nhỏ"
Bác Minh không phải là Hồ Hẹ?
Xưởng búp bê tình dục ở Mỹ
Phim: "Cuộc Chiến Việt Nam" _ Phụ đề tiếng Việt
Ngày Giới Trẻ Thế Giới & Đứng dậy lên đi